Antonio Conte và đỉnh cao của nghệ thuật tối giản

Abramovich luôn bị ám ảnh bởi cái gọi là bóng đá đẹp. Và bây giờ, ông có thể hài lòng bởi phong cách mà Antonio Conte đang tạo ra ở Chelsea chính xác là thứ mà ông luôn tìm kiếm.

Roman Abramovich đã ở Old Trafford vào năm 2003 để chứng kiến trận cầu kinh điển giữa M.U và Real Madrid. Ngay sau đó, ông quyết định mua lại Chelsea với tham vọng tạo ra thứ bóng đá tương tự, đầy đam mê và tấn công rực cháy.

Đáng buồn thay, thực tế lại rất khác xa so với những gì Abramovich hình dung. Rất nhiều HLV và cũng không ít ngôi sao đến rồi đi, nhưng Chelsea chưa một lần nổi tiếng với sự quyến rũ. Trớ trêu thay, thành công của họ lại được xây dựng bởi phong cách xấu xí, thực dụng đến tàn nhẫn.

Có nghĩa là ước mơ chính đáng của Abramovich sẽ không bao giờ được thỏa mãn? Không. Nó đang xảy ra, ngay bây giờ ở Stamford Bridge. Chỉ có điều tỷ phú người Nga nên hiểu đúng vấn đề: đỉnh cao của cái đẹp chính là sự đơn giản.

antonio-conte-va-dinh-cao-cua-nghe-thuat-toi-gian
Dưới thời Conte, Chelsea chơi thứ bóng đá tối giản nhưng hiệu quả tối đa.

Steve Jobs từng nói, đơn giản đôi khi lại khó khăn hơn phức tạp. Sự giản đơn mà tinh tế trở thành một chuẩn mực trong việc đánh giá cái đẹp. Và như vậy, nếu Abramovich cần bóng đá đẹp, thì đây, chính phong cách mà Chelsea đang thực hiện dưới thời Conte là thứ mà ông tìm kiếm bấy lâu nay.

Đó không phải là thứ bóng đá xấu xí, cụm từ mà người ta từng dùng để mô tả Chelsea dưới thời Di Matteo và nhất là Mourinho. Với sơ đồ 3-4-3, họ đạt được sự cân bằng tuyệt đối, vô cùng chắc chắn trong phòng ngự và hiệu quả khi tấn công.

Tám tháng qua, không một lần người ta nhìn thấy bóng dáng chiếc xe bus được dụng lên trước khung thành Thibaut Courtois. Với hai hậu vệ công biên, họ có thể dễ dàng thiết lập hàng thủ 5 người lúc mất bóng, làm phá sản ý tưởng đột kích vào khoảng trống ở hai cánh, trong khi Kante cùng 3 trung vệ đủ sức để chặn đứng các cuộc tấn công trung lộ.

Và ngay khi giành lại trái bóng, The Blues lập tức tiến hành phản công. Như bàn mở tỷ số ở chiến thắng trước West Ham mới đây, chỉ sau 7 giây với 3 đường chuyền, N’Golo Kante, Pedro và Eden Hazard đã xuyên thủng mành lưới Darren Randolph. Ít thao tác, rất mau lẹ và không màu mè, cái cách họ ghi bàn đơn giản đến không ngờ.

Nhìn sang bên Man City, đội bóng của Guardiola phải mất 1 phút cùng 12 đường chuyền, với sự tham gia của 10 cầu thủ, bao gồm cả thủ môn Willy Caballero để có được bàn mở tỷ số của Aguero trước Sunderland. Tuy nhiên nó vẫn chưa là gì so với pha ghi bàn sau 26 đường chuyền của Lewandowski giúp Bayern, đội bóng được dẫn dắt bởi Pep, vượt qua Porto tại tứ kết Champions League 2014/15.

Theo thống kê ở Premier League mùa này, Chelsea đã thực hiện 14.400 đường chuyền, ít hơn nhiều so với Liverpool (16.685) và Man City (16.040), hai đội đứng đầu giải đấu về số đường chuyền. Họ cũng chỉ thực hiện 381 cú dứt điểm, ít nhất trong tốp 6 và thậm chí kém cả Southampton (398).

Thế nhưng The Blues lại có 56 bàn thắng, chỉ kém 2 so với Liverpool, đạt tỷ lệ thành bàn lên tới 14,7%, tốt hơn mọi đội bóng nào khác. Không có phương pháp nào đặc biệt. Nó đến chủ yếu từ các pha phản công hoặc khai thác tình huống cố định. Và trước mỗi cơ hội, họ hiếm khi bỏ lỡ.

Pep Guardiola được biết đến là đại diện của bóng đá tấn công. Nhưng hãy xem, Man City của ông ta đang chạy mải miết phía sau Chelsea tại Premier League với 10 điểm ít hơn. Đó là vì Conte nắm vững nghệ thuật chiến thắng, tối giản mọi thứ để đạt sự hiệu quả cuối cùng.

Đỉnh cao của cái đẹp là sự đơn giản, vậy thì Abramovich còn chờ gì nữa mà không trao cho Conte – người thỏa mãn giấc mơ của ông – một bản hợp đồng dài hạn.

Theo Whoscored, Chelsea có 5 bàn thắng từ phản công, nhiều nhất Premier League. Họ cũng ghi 12 bàn từ tình huống cố định, chỉ ít hơn 7 đội bóng khác. Ngoài ra, The Blues là đội sút xa tốt nhất giải đấu với 9 pha lập công từ ngoài vòng cấm.